Khoảng lặng sau tấm huy chương của Hoàng Xuân Vinh

Phát đạn xuất thần của Hoàng Xuân Vinh ở Olympic 2016 đã làm nên kỳ tích trong lịch sử, nhưng câu chuyện thể thao Việt Nam không chỉ dừng ở đó.

>> Xem thêm: tin bong da

Hoàng Xuân Vinh đấm tay vào không khí rồi thu dọn đồ nghề, trước khi quay sang ôm lấy những đối thủ đã cùng anh thi đấu đợt bắn chung kết. Sáu thập kỷ đợi chờ tấm HC vàng Olympic đầu tiên trong lịch sử Việt Nam đã kết thúc bằng một phát đạn gần như hoàn hảo. Nhưng chàng xạ thủ sinh năm 1974 thậm chí không có lấy một pha ăn mừng cho ấn tượng. Không một tiếng gầm thét vỡ òa hay một vũ điệu hoan ca.



Vinh cũng như đa số các VĐV của thể thao đỉnh cao Việt Nam quanh năm chỉ biết tập luyện và thi đấu. Có những người, như Thạch Kim Tuấn, chỉ biết đến sân tập và về nhà, họa hoằn lắm mới ra ngoài xem phim. Đô cử này từng tâm sự trong những chuyến tập huấn anh cũng chỉ quanh quẩn giữa sàn tập và khách sạn. Nhiều người phải bỏ học từ sớm, chỉ có thể tranh thủ học bổ túc, tức là thua thiệt từ học vấn cho đến kiến thức xã hội. Vậy mà ngay trong công việc đã chiếm hết tâm trí, họ không phải lúc nào cũng nhận được sự hỗ trợ tương xứng.

Trong cái ngày Hoàng Xuân Vinh đi vào lịch sử, bài viết về việc anh phải thi đấu bằng khẩu súng đi mượn ở giải vô địch thế giới tại Đức cách đây một năm được chia sẻ và bình luận rất nhiều. Đấy là câu chuyện hy hữu, nhưng một lần nữa cho thấy những bất cập trong công tác chăm sóc VĐV của thể thao Việt Nam.

Có thể bạn quan tâm:
Share on Google Plus

About Mận Trần

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét